Vì sao sinh viên ‘chê’ đại học ngoài công lập?

Hiện nay, tỷ lệ sinh viên các trường ngoài công lập giảm còn 12,7% so với số lượng sinh viên cả nước; tốc độ thành lập chỉ xấp xỉ 1,3% so với các trường công lập.
Sáng 26/9, Hội nghị tổng kết 20 năm phát triển mô hình giáo dục đại học ngoài công lập được tổ chức tại trường ĐH Thăng Long. Trong hội nghị này, các đại biểu đã thẳng thắn chỉ ra những khó khăn, yếu kém của hệ thống ngoài công lập.
Phát biểu tại hội nghị, GS.TS Trần Hồng Quân - Chủ tịch hiệp hộp các trường ĐH, CĐ ngoài công lập - cho biết hơn 20 năm qua đã có trên 80 ĐH, CĐ ngoài công lập ra đời, chiếm 1/5 tổng số trường và gần 1/7 sinh viên cả nước, trong khi nhà nước không tốn đồng nào củangân sách nhưng lại đào tạo được một nguồn nhân lực lớn phục vụ cho đất nước.
Tuy nhiên, con số này đang ngày càng giảm đi. Hiện nay, tỷ lệ sinh viên các trường ngoài công lập giảm còn 12,7% so với số lượng sinh viên cả nước; tốc độ thành lập chỉ xấp xỉ 1,3% so với các trường công lập.
Trong nội dung trả lời đại biểu quốc hội, Bộ trưởng GD - ĐT Phạm Vũ Luận cũng chỉ ra một thực thế nhiều trường đại học, cao đẳng ngoài công lập chỉ tuyển được chưa đến 100 sinh viên.
ĐH Hà Hoa Tiên là một trong những trường dân lập tỷ lệ tuyển sinh thấp... kỷ lục mặc dù cơ sở vật chất rất khang trang, hiện đại.

Nhiều trường chưa ra trường
Phát biểu tại hội nghị, Hiệu trưởng ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội - GS Trần Phương - thẳng thắn cho biết: “Có trường ở tỉnh Nam Định đặt vấn đề “mượn” giảng viên của ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội để mở ngành học nhằm qua mặt Bộ GD-ĐT. Lại có trường nổi phải “thuê” một giáo sư chuyên ngành hóa học làm hiệu trưởng dù trường hoàn toàn không đào tạo ngành này. Có trường còn “mượn” của sinh viên của trường khác để đào tạo!”.
Thực tế, một số trường vẫn để xảy ra mâu thuẫn về quyền lợi, nảy sinh mất đoàn kết. Một số trường, các nhà đầu tư tài chính thuần túy nắm quyền làm chủ hoàn toàn; các nhà giáo, nhà khoa học trở thành người làm thuê.
Bên cạnh đó, nhiều trường chưa quan tâm đúng mức đến xây dựng và phát triển đội ngũ giảng viên, chưa đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, chất lượng đào tạo còn hạn chế, chưa tạo được uy tín trong xã hội. Cá biệt, có một số trường, nội bộ mất đoàn kết kéo dài, làm mất môi trường sư phạm.
GS Trần Hồng Quân nhận định: “Sau hơn 20 năm xây dựng và phát triển, các trường ĐH, CĐ ngoài công lập đã đóng góp đáng kể cho nền giáo dục nước nhà, cùng gánh một phần tải trọng với hệ thống trường công. Dù mang mới sứ mệnh to lớn là vậy, thế nhưng đến nay các trường này vẫn chưa được cơ quan quản lý quan tâm đúng mức, xã hội vui vẻ thừa nhận”.
Cơ chế nhiều bất cập
Bên cạnh đó, các đại biểu cũng cho rằng khó khăn về vấn đề tuyển sinh và phát triển hệ thống đại học, cao đẳng ngoài công lập còn do nguyên nhân khách quan từ cơ chế, chính sách của Bộ GD - ĐT.
GS Trần Hữu Nghị, Hiệu trưởng ĐH Dân lập Hải Phòng, cho biết: “Bộ GD - ĐT “một cửa” nhưng… nhiều khóa. Chúng tôi chờ tự chủ, rồi chờ khảo sát, đánh giá rất lâu. Chưa bao giờ tôi có cảm giác càng làm càng khó như bây giờ. Trước đây, tất cả cùng xã hội hóa rất hưng phấn nhưng bây giờ chúng tôi như “dân phe phẩy” đi làm, chịu nhiều sức ép”.
GS Hoàng Xuân Sính, Chủ tịch HĐQT ĐH Dân lập Thăng Long, nhấn mạnh chính các quy chế quy định hoạt động và tổ chức các cơ sở giáo dục ngoài công lập cùng với mạng lưới các trường đại học hình thành trong 3 năm gần đây đã gây cản trở nhiều cho việc phát triển mô hình này.
Vị lãnh đạo này thắc mắc: “Theo Luật Giáo dục ĐH vừa có hiệu lực, HĐQT các trường ngoài công lập phải có thêm thành viên mới, đó là người đại diện cho chính quyền địa phương nơi trường đặt trụ sở. Theo Bộ trưởng GD - ĐT, người này có mặt trong HĐQT để trông nom tài sản chung của trường nhưng người này ở cấp nào, phường, quận hay tỉnh, thành, có am hiểu gì về giáo dục không?”.
Trước những bức xúc của đại diện các trường ngoài công lập, Thứ trưởng Bộ GD - ĐT Bùi Văn Ga cho biết sắp tới đây, theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, sau hội nghị tổng kết này, Bộ GD - ĐT sẽ trình Chính phủ cơ chế chính sách để tạo điều kiện phát triển cho các trường.
Tuy nhiên, ông Ga cũng cho rằng có ba vấn đề lớn của các trường ngoài công lập nên bàn thảo và đưa ra phương pháp xử lý tập trung, đó là cơ chế chính sách, vấn đề tuyển sinh và việc xác định chiến lược để phát triển bền vững. Khó khăn trước mắt và vấn đề lớn nhất của các trường ngoài công lập hiện nay là việc tuyển sinh. Bởi nếu không giải quyết được bài toán này sẽ rất khó khăn trong hoạt động.
Theo Thứ trưởng Bùi Văn Ga, Bộ GD - ĐT đã lắng nghe ý kiến Hiệp hội các trường ĐH, CĐ ngoài công lập và có điều chỉnh để số lượng thí sinh trên điểm sàn dồi dào hơn nhằm tạo nguồn tuyển cho các trường nhưng nhiều trường vẫn khó khăn. Điều đó cho thấy không phải vì vấn đề học phí mà vì chất lượng. Vì vậy, các trường cần phân tích cụ thể nguyên nhân xuất phát từ đâu.
Theo Tri Thức

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bạn có hài lòng với cuộc sống?

Trước khi gặp cô bé vào chiều hôm nay, tôi đã mua sẵn cho mình 3 vỉ thuốc ngủ để tự tử.
Khi mọi người được hỏi rằng: “Bạn có thật sự hài lòng về cuộc sống của chính mình chưa?”, đa phần câu trả lời mà tôi nhận được là: “Chưa, tôi không thấy hài lòng, và không mãn nguyện với còn sống hiện tại chút nào. Tôi muốn giàu có hơn, thông minh hơn. Xinh đẹp hơn, bla bla, bla… hơn. Nhưng cũng đừng nên trách họ là tham lam bởi vì bản chất của con người vốn dĩ là luôn muốn những điều tốt nhất thuộc về mình. Còn một số ít câu trả lời còn lại là: “Có, tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại này, đối với tôi như vầy là quá đủ, tôi không cần thêm gì nữa!”. Mong mọi người cũng đừng nên chê bai rằng họ không có chí tiến thủ, không biết vươn lên, chỉ biết sống “an phận thủ thường”. Bởi vì bạn đâu biết rằng họ đã phải trả qua những gì. Có lẽ họ từng bị mất những thứ mà họ yêu quý mà trước kia họ cho là những điều bình thường, đến khi mất rồi họ mới biết trân trọng.
Riêng đối với tôi thì câu trả lời chắc chắn là không hài lòng với cuộc sống mình đang có. Thậm chí tôi còn ghét cay ghét đắng cái cuộc sống hiện tại này. Phần lớn thời gian tôi đều dành ngồi than trách, đổ lỗi cho số phận, cho ông trời, cho cha mẹ. Trong đầu tôi lúc nào cũng đặt ra một dấu chấm hỏi lớn rằng tại sao tôi sinh ra là luôn thua kém mọi người, luôn thiết thòi về mọi mặt. Tôi luôn muốn mình trở nên xinh đẹp để mỗi nơi tôi đi qua mọi người đều phải ngước nhìn và tấm tắc khen ngợi tôi, tôi muốn mình thông minh, luôn đứng nhất trường, tôi muốn gia đình mình giàu có và tôi luôn được đối xử như một nàng tiểu thư. Tôi còn muốn cha mẹ tôi sang trọng hơn, là những người trí thức làm quan to, chức cao để bạn bè phải ngưỡng mộ. Nhưng những ước muốn vừa kể trên của tôi chẳng còn ý nghĩa gì và thậm chí là vô cùng tầm thường khi tôi gặp một cô bé.
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang lang thang trên đường, người mệt mỏi, bụng cồn cào đói vì cả ngày học ở trường, rồi lại phải học thêm. Tôi đang lê từng bước mệt nhọc và nặng nề ra bãi giữ xe thì chợt thấy một cô bé dáng người nhỏ nhắn tầm 7-8 tuổi, trong tay cầm một xấp vé số đang ngồi ôm mặt khóc ở vỉa hè. Xung quanh lúc này trời đã nhá nhem tối, đường phố cũng đã lên đèn, mọi người đông đúc, bận rộn, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng không ai để ý đến cô bé. Những con gió lạnh như cắt da cắt thịt chợt ùa qua làm tôi dụng cả tóc gáy. Thế rồi tôi tiến lại gần em và hỏi:
- Nè nhỏ sao khóc vậy Mặc dù tôi đã biết câu trả lời rồi nhưng tôi vẫn cố hỏi, lạ thật. Nhỏ ngẩng đầu lên, giọng thiều thào:
 -Em bán không hết vé số, tối nay má con em phải nhịn đói nữa rồi!
- Thế mẹ em đâu mà để em bán một mình vậy? Tôi hỏi.
Cô bé đã thôi khóc nhưng vẫn còn thút thít kể:
- Hồi trước má và em cùng đi bán…hu..nhưng từ khi..hu...má bệnh chỉ còn em bán thôi..hức…Mọi người nói má bị bệnh  ết” gì đó nên ai cũng xa lánh và ghét má hu...hu...con em. Mấy bác trong xóm không cho các bạn chơi cùng với em..hức..…em buồn lắm chị ơi!
Nghe cô bé nói đến đây tôi đã hiểu, tội cho cô bé còn quá nhỏ và ngây thơ vẫn chưa hiểu hết những gì mọi người nói. Nhưng có khi như vậy vẫn còn tốt hơn.Tôi nói:
- Thôi ! đưa đây, chị mua hết cho!
Mắt cô bé phút chốc bừng sáng nhưng ngay lập tức khựng lại:
- Nhưng vé số chiều xổ hết rồi mà chị, chị mua vì tội nghiệp em phải hông?
Tôi bối rối không biết trả lời làm sao, liền chống chế:
- Ừ thì chị thích mua vé số để sưu tầm mà, đó là sở thích của chị đó nhóc!
Tôi nghĩ bụng viện lí do này không biết cô bé khó tin không ta. Bé con liền gặng hỏi tôi một lần nữa:
Thiệt hả chị?
Tôi gật đầu:
Ừ, thật mà thôi đưa vé số cho chị đi!
Khi bé con nhận được tiền từ tay tôi, nó vội cảm ơn rồi nhanh chóng mất hút vào con hẻm nhỏ trong khi tôi cứ đứng ngớ người ra. Chắc có lẽ khi các bạn đọc đến đây thì nghĩ rằng tôi đã làm một việc tốt là giúp đỡ cô bé. Nhưng không , các bạn đã lầm chính cô bé - thiên thần nhỏ ấy - đã giúp tôi thì đúng hơn. Thiên thần ấy đã cứu tôi khỏi cái chết. Bởi vì trước khi gặp cô bé vào chiều hôm nay, thì tôi đã mua sẵn cho mình 3 vỉ thuốc ngủ để tự tử. Tôi đã quá mệt mỏi, tuyệt vọng và chán chường với cuộc sống này. Tôi luôn cảm thấy có một điều gì đó luôn bất công với mình. Nhưng giờ đây tôi đã suy nghĩ khác. Có lẽ tôi không giàu có nhưng vẫn có một ngôi nhà để ở, để che nắng, che mưa. Tôi không được ăn sơn hào hải vị nhưng không đến nỗi phải nhịn đói. Tôi không xinh đẹp nhưng vẫn mừng thay vì mình còn lành lặn. Và một điều đặc biệt là tôi vẫn còn CÓ CHA MẸ luôn yêu thương, quan tâm và luôn bên tôi dù mọi người trên thế giới này có ghét bỏ, quay lưng đi với tôi. Tôi muốn hét lên rằng: TÔI YÊU SAO CUỘC ĐỜI NÀY QUÁ!
Tôi nhanh chóng đạp xe về nhà, nơi đó có cha mẹ tôi đang chờ cơm. Tôi đạp thật nhanh, đạp như chua từng đạp. Thường ngày tôi ghét chiếc xe cọc cạch và “cùi bắp”này lắm nhưng sao hôm nay tôi yêu quý nó biết bao. Cha mẹ ơi! Chờ con nhé, con đang về đây!
Bạn biết đấy, hài lòng hay không hài lòng với cuộc sống này đó là suy nghĩ và quyết định của chính bản thật bạn. Nhưng mong rằng các bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày mà ta có được. Tin tôi đi, khi mọi thứ mà bạn xem thường ngày hôm nay đến khi nó mất rồi bạn mới biết nó quý giá và quan trọng biết nhường nào!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thất bại không có nghĩa là chấm hết!

Ai sống trên đời cũng mong muốn mình luôn luôn thành công trong mọi việc, nhưng đời không như mơ, ai cũng có lúc thất bại nhục nhã, ê trề! Có lúc tôi tưởng chừng như cả thế giới quay lại với tôi: bạn bè, gia đình, những người thân yêu của tôi. Đó là khi tôi bị trượt đại học.
Bạn biết không? Tôi đã từng học chuyên ba năm với những thành tích đáng nể: Đạt giải ba học sinh giỏi cấp tỉnh, giải nhất học sinh giỏi cấp quốc gia môn Địa nhưng phải chăng vì sự chủ quan của mình mà tôi đã đánh mất cơ hội bước vào cánh cửa đại học. Chính vì sự tự kiêu không đáng có mà tôi đã phải chấp nhận thất bại đầu đời của mình đó là không đỗ đại học.
Tôi đã từng là niềm hi vọng của gia đình, dòng họ nhưng giờ đây tôi đã làm họ thất vọng. Nỗi ân hận, sự dạy vò đã xâm chiếm lấy tâm hồn bé nhỏ ngây thơ của cô thiếu nữ 18 tuổi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều bởi dư luận xã hội, bởi sự soi mói của mọi người, Bố không quan tâm tôi, mẹ cũng lắc đầu chán nản.Tôi không dám bước chân ra khỏi nhà để đối mặt với mọi người. Tôi sợ. Lúc này chỉ còn mình tôi lạc lõng giữa đêm tối không người chia sẻ an ủi.

Nhưng chính vào lúc này tôi nhận ra một điều: mình phải tự cứu sống lấy chính bản thân mình, giúp mình thoát khỏi thất bại. Tôi kìm nén nước mắt, quên đi nỗi đau của cuộc đời mình để bước ra ánh sáng. Đó chính là thứ ánh sáng của hi vọng ước mơ hoài bão của bản thân. Tôi đã nguyện vọng sang trường khác, không phải trường mà tôi từng mơ ước.
 
Đây chính là thời điểm tôi khát khao, hi vọng cháy bỏng bởi nếu quyết tâm, thành công sẽ ở trong tầm tay bạn. Đối với những con người luôn cháy hết mình với hoài bão của mình thì không gì là không thể. Niềm tin sẽ thôi thúc bạn phấn đấu dù có khó khăn vì tuổi trẻ luôn tràn đầy sức sống.
 
Thất bại đó không thể đánh gục bản năng muốn được làm, cống hiến của bạn mà nó chỉ là thành công bị trì hoãn mà thôi. Bạn đừng bao giờ nói mình muốn gục ngã trước số phận khi bạn chưa cố gắng hết sức.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nữ sinh Hà Thành duyên dáng

Nhiều gương mặt nổi bật tại vòng sơ khảo cuộc thi “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng VMU 2013” tại Hà Nội.
Trong số đó, có không ít các thí sinh đã từng thi và đạt giải trong các cuộc thi Miss ở các trường đại học.
Đáng chú ý là thí sinh Phạm Thùy Dương (SBD 207), sinh viên năm 4 Đại học Kinh tế Quốc dân, từng đạt giải Á khôi 1 trong cuộc thi Imiss Thăng Long năm 2012 đã được đặc cách vào thẳng vòng bán kết khu vực miền Bắc. Bạn Phạm Thùy Dương chia sẻ: “Đây là cuộc thi có quy mô lớn nên em rất háo hức vì em sẽ có cơ hội gặp gỡ, giao lưu với nhiều bạn và khẳng định mình trong sân chơi lớn hơn. Tuy nhiên, các bạn tham dự lần này ai trông cũng rất xinh xắn và tài năng, mặc dù vậy mỗi người đều có thế mạnh riêng của mình nên em sẽ cố gắng hết sức để có thể cùng các bạn tạo nên một sân chơi ý nghĩa dành cho sinh viên”.
Đến với cuộc thi, Phạm Thùy Dương hy vọng mình sẽ lọt vào top 3, được tham gia chuyến đi ra thăm Trường Sa vào năm 2014 do Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tổ chức.
Bên cạnh Thùy Dương, một số gương mặt quen thuộc khác từng thi và đạt giải trong các cuộc thi Miss ởcác trường đại học cũng đã tham gia vòng sơ khảo “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng VMU 2013” tại Hà Nội như:
Thí sinh Phùng Thị Hồng Châm (SBD 62) sinh viên trường Đại học Đại Nam từng đạt giải Á khôi trong cuộc thi Miss Đại Nam năm 2012.
Phùng Thị Hồng Châm
Thí sinh Vũ Thị Ngân (SBD 68) sinh viên trường đại học Tài chính- Quản trị kinh doanh Hưng Yên từng đạt Hoa khôi trong cuộc Miss Tài chính- Quản trị kinh doanh Hưng Yên.
Vũ Thị Ngân
Thí sinh Nguyễn Thị Hằng (SBD 209) sinh viên Học viện Ngân Hàng từng đạt giải nhất trong cuộc thi Miss and Mrs Học viện Ngân Hàng năm 2013.
Nguyễn Thị Hằng
Thí sinh Nguyễn Thu Thủy (SBD 167) sinh viên trường đại học Công Đoàn từng đạt giải Miss ảnh trong cuộc thi Miss Công đoàn năm 2012.
Nguyễn Thu Thủy
Cùng xem thêm hình ảnh một số thí sinh khác tại vòng sơ khảo “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng 2013” tại Hà Nội :

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thành quả của ước mơ

Làm việc trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, với những con người của một nền văn hóa, xã hội và thói quen sinh hoạt khác với Yến Nhi lại là một trải nghiệm có giá trị lưu giữ suốt đời.
Cô nàng SV ĐH Ngoại thương học giỏi hào hứng kể: khi nhận được email thông báo trúng tuyển cho vị trí thực tập ở phòng Sale và Marketing của tập đoàn SCG Thái Lan bạn vô cùng sung sướng pha lẫn hồi hộp.
"Mặc dù tôi cảm thấy khá tự tin khi trả lời phỏng vấn, nhưng khi biết mình sẽ phải chuẩn bị vali cho một chuyến hành trình 4 tuần sang Thái Lan, tôi vô cùng sửng sốt.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi tới Thái Lan, nhưng phải ở lâu và làm việc trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, với những con người của một nền văn hóa, của một xã hội với những thói quen sinh hoạt khác lại là một trải nghiệm có giá trị lưu giữ suốt đời.
Tác giả (bìa phải) cùng các bạn Việt Nam tại Thái Lan

Mãi khi đã chính thức đặt chân lên máy bay, sự hồi hộp và xao động trong tôi mới chững lại đôi chút, nhường chỗ cho một cảm giác khác, cảm giác háo hức được học hỏi và thử thách bản thân.
Tôi còn nhớ ngày làm việc đầu tiên, sự chuyên nghiệp và niềm đam mê của các anh chị phòng Sale và Marketing của công ty SCG đã làm tôi choáng ngợp.
Cứ nhìn ánh mắt của họ khi nói về marketing, bạn có thể nhận ra rằng được làm những gì mình thích và yêu thích những gì mình làm thật ra không khác nhau cho lắm: chúng đều sẽ dẫn đến những kết quả tốt và một sự nghiệp tích cực.
Tôi nghĩ chỉ cần được làm việc trong một môi trường với những con người như vậy đã là một may mắn lớn.
Áp lực không chỉ đến từ công việc, mà chúng ập đến từ nhiều phương diện khác nhau, cấp trên quan tậm càng cao thì tôi tự nhủ mình càng phải cần nỗ lực nhiều hơn.
Không chỉ thế, làm việc trong một môi trường thực tế và chuyên nghiệp ngay khi vẫn đang còn ở trên ghế nhà trường quả là một thách thức lớn với tôi, từ email tới một cuộc điện thoại đều có “bí kíp” nhất định.
Nhiều khi thấy quá nhiều thứ phải học cũng làm cho mình xì-trét. Những lúc đó, vì không muốn để gia đình lo lắng, tôi phải gọi điện cho một chị bạn đang làm việc ở Singapore để hỏi han từ văn hóa ứng xử cấp trên cấp dưới, ứng xử với đồng nghiệp đến những kinh nghiệm làm việc ở môi trường quốc tế, đôi khi cũng chỉ để được nghe chị ấy an ủi phần nào, tôi mới tĩnh tâm làm tiếp được.
Yến Nhi (áo trắng) cùng các đồng nghiệp Thái Lan
Giờ đây, tôi mới nhận ra rang thật ra việc được đi thực tập ở môi trường quốc tế không phải chỉ phụ thuộc vào vận may.
Trước tiên mình phải có 1 ước muốn được "vươn ra biển lớn", được giao lưu và học hỏi. Từ đó xây dựng profile từ từ, từ những hoạt động giao lưu, hỏi học mà mình thực hiện.
Phải chuẩn bị vốn tiếng Anh cần thiết và phải luôn đi kèm với thực hành. Cuối cùng là phải nhạy bén với thông tin, chủ động tìm kiếm và nắm bắt các cơ hội.
Và như tôi nói, tất cả là thành quả của ước mơ. SCG đã cho tôi một cơ hội tuyệt vời để thực hiện ước mơ của mình, tôi sẽ cố gắng trân trọng nó.

Hy vọng các bạn cũng sẽ tìm kiếm được những cơ hội như vậy cho bản thân mình

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

“Né” họp lớp, vì sao?

Lên đại học, rất nhiều bạn vẫn còn giữ liên lạc với bạn bè cấp 3 qua mạng. Tuy nhiên, khi kêu gọi họp lớp, không phải ai cũng có mặt.
 Việc họp lớp “rơi rụng” dần theo từng năm, mọi người đến lác đác, nhiều bạn từ chối họp lớp chỉ với lí do duy nhất: “Bận”. Thực tế, họ có những “nỗi lòng” rất riêng, điển hình là…
 
Biểu hiện
Trường hợp điển hình
Chia sẻ
Mặc cảm bản thân: Không tự tin về ngoại hình của mình. Nhiều bạn sau khi lên đại học thường mập hơn, ốm hơn, nổi nhiều mụn hơn…, nhìn chung là “kém sắc” hơn trước. Có bạn sau bao năm vẫn chưa tìm được trường đại học ưng ý, chưa làm được việc gì lớn lao, điều kiện khó khăn…
“Khi đi họp lớp, trong khi ai cũng có chuyện để kể về bản thân thì mình hoàn toàn mờ nhạt. Bạn bè đều đậu đại học, mình chỉ học cao đẳng. Bạn bè sau khi trở thành sinh viên đa số đều “đổi đời”, xinh đẹp hơn, lung linh hơn, riêng mình càng ngày càng “xuống cấp”. Mình cảm thấy thiếu tự tin khi gặp lại bạn bè cũ” – Thu Ngân (sinh viên năm 2 trường CĐ Kinh Tế).
Không phải bất kì ai cũng quan tâm đến gia cảnh và thông tin cá nhân của bạn. Có thể họ chỉ “hỏi cho biết” khi họp lớp, rồi mau chóng quên đi. Điều quan trọng là tương lai bạn có cố gắng hay không, còn hiện tại bạn ra sao, chẳng ai có đủ thời gian để quan sát, bình luận.
Không tìm được sự gắn kết với lớp: Lên cấp 3, không phải bạn nào cũng có thể hòa đồng với mọi thành viên trong lớp. Có bạn chỉ lo học, có bạn “ẩn mình”, có bạn sống khép kín… Khi họp lớp, họ không có bất kì bạn bè thân nào. Khi họ lên đại học, gần như họ cắt đứt mọi mối liên hệ từ thời cấp 3.
“Hồi cấp 3 mình như…người vô hình. Ngồi ở bàn cuối trong lớp, chẳng bao giờ thầy cô chú ý tới, thành tích học tập làng nhàng. Có vài bạn trong lớp mình chưa nói chuyện lần nào, dù học chung 3 năm. Vậy thì lí do gì mình phải họp lớp, khi lên đó mình cũng chẳng biết trò chuyện cùng ai?” – Thủy Tiên (sinh viên năm 1 ĐH Hồng Bàng)
Đây có thể là lí do chính đáng để bạn tránh mặt bạn bè vào buổi họp lớp định kì hàng năm. Tuy nhiên, với những dịp quan trọng (chẳng hạn như thăm thầy cô bị ốm, bạn bè có người thân qua đời…), nếu không đi được cũng
Những mâu thuẫn khó nói: Trong lớp họ từng không được lòng bạn bè chỉ vì hơi “nổi loạn”, từng có xích mích với ban cán sự, hay đơn giản là không muốn gặp lại “người yêu cũ”
“Khi mình và cô ấy còn yêu nhau từ thời cấp 3, nhiều bạn trong lớp đã tỏ ra không thích vì cô ấy hơi kiêu kì một chút. Lên đại học, bọn mình chia tay và cô ấy đã nói xấu mình rất nhiều với bạn bè, trong đó có cả bạn cũ. Mình tránh họp lớp cũng vì lí do cá nhân đó. Mình sợ gặp mặt người cũ, và bạn bè cũ. Đã có những hiểu lầm không thể tháo gỡ” – Thanh Minh (sinh viên năm 3 ĐH Bách Khoa)
Bạn càng né tránh, càng chứng tỏ điều mọi người “xầm xì” là đúng. Hãy can đảm đối diện và quên đi quá khứ. Sẽ không có ai bất lịch sự đến mức cảm thấy khó chịu khi bạn xuất hiện. Hãy gặp lại bạn cũ để ôn lại kỉ niệm vui, chứ không phải khơi gợi những sai lầm.
Tính cách, quan điểm thay đổi: Khi lên đại học, tiếp xúc với môi trường mới, họ dần quen với bạn mới, có thêm nhiều suy nghĩ, tư tưởng khác với cấp 3. Trong khi bạn bè cấp 3 vẫn “dậm chân tại chỗ” thì họ đã “tiến xa” theo cách rất riêng. Họ bắt đầu cảm thấy chán ngán môi trường cũ và cảm thấy bạn bè xưa không còn hợp nữa.
“Học xong cấp 3, mình đi du học. Cách sống và tư tưởng có nhiều sự thay đổi. Khi về Việt Nam, bạn bè có rủ họp lớp, mình vẫn đi nhưng đến lần 2 thì mình từ chối. Cơ bản vì mình thấy có một sự khác biệt nào đó trong suy nghĩ, và mình cảm thấy không thoải mái khi trò chuyện nữa. Không phải mình chảnh, hay xa cách, chỉ là mình thấy họ không hợp với mình nữa” – Tuấn Anh (20 tuổi, du học sinh Úc)
Vẫn có rất nhiều người bạn hợp với tư tưởng của bạn, nếu bạn biết cách gợi chủ đề để trò chuyện với họ. Có thể đi họp lớp cùng một người bạn thân nào đó đã từng học chung, điều này khiến bạn cảm thấy thoải mái hơn. Tất cả thuộc về sự lựa chọn của bạn.

Dù cho bạn “né” họp lớp bằng lí do gì, thì cũng nên hiểu rằng khi bạn ngày một trưởng thành hơn, rất khó để có thể gặp lại bạn bè xưa cũ. Lúc ấy bạn có “kêu gọi” họp lớp bao nhiêu lần, họ cũng sẽ không thể có mặt được.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Yêu thương như một ly nước

Một li nước quá ngọt hay quá mặn cũng đều khó uống.
Bày tỏ yêu thương cũng giống như pha một li nước, “đong vừa đủ đầy” thì yêu thương mới trọn vẹn hơn.
Chuyện từ những li nước
Uống một li nước lọc, quá đơn giản phải không nào? Nhưng nếu uống một li nước thật nhiều đường thì sao nhỉ? Cố gắng cũng có thể uống được. Còn bây giờ là li nước có thật nhiều muối. Có phải là bạn đã bắt đầu thấy… hoảng? Là một trong 5 bạn đã thử uống cùng lúc 3 li nước này trong chương trình Khi tôi 18 (chủ đề: Nuôi dưỡng tâm hồn và thể hiện tình yêu thương) diễn ra tại tòa soạn báo Mực Tím thứ Bảy vừa qua, Thùy Hoa (lớp 11 trường THPT Thủ Thiêm) cũng trải qua cảm giác tương tự. “Phải nói là khó chịu vô cùng”, Thùy Hoa chia sẻ. Cảm giác “khó chịu” ấy, theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long (Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương TP.HCM), cũng giống như việc bạn bày tỏ yêu thương với một ai đó. Quá mạnh mẽ, quá cuồng nhiệt dễ khiến người khác “ngợp”. Ngược lại, thù ghét hay cay nghiệt chỉ làm người khác xa cách bạn mà thôi.
Các teen tham gia thử thách Đong vừa đủ đầy
Đông đảo bạn đọc đến tham dự chương trình
Một bạn đọc chia sẻ với Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long về tiêu chuẩn của “người hoàn hảo” thời hiện đại
Tất nhiên, không ai muốn những điều vừa nêu lại xảy ra với mình. Nhưng để làm sao có thể “đong cho đủ đầy” yêu thương lại là chuyện chẳng dễ dàng. Thay cho một lời khuyên, Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long dẫn dắt các teen quay trở về thời thơ ấu với những hình ảnh như chiếc lục lạc, búp bê… Tiếp đó, các bạn có dịp hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp với bạn bè, người thân, trước khi chia sẻ ước mơ, khát vọng bản thân. Theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long, sống trong sự yêu thương, biết hồi tưởng, trân trọng và quý những kỉ niệm đẹp, biết ước mơ, khao khát chính là những điều teen có thể làm để nuôi dưỡng thế giới nội tâm, tạo nên bản lĩnh để chấp nhận hay chối bỏ những gì tác động đến mình.
Hãy yêu thương khi bạn còn có thể
Tham dự chương trình, Ngọc Diệp (18 tuổi, Sinh viên năm 1 Đại học Kinh tế TP.HCM) đã giải tỏa được nỗi “lăn tăn” bấy lâu của mình: “Yêu thương chính mình, xem bản thân là ưu tiên số một có phải là thái độ sống ích kỉ?” Bởi theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long, xem bản thân để bạn biết quý trọng cuộc sống của mình để không hủy hoại; có đủ sức khỏe và tinh thần làm chỗ dựa cho người thân,... ”Càng lớn, người ta càng có suy nghĩ quên mình để sống cho người khác. Điều đó cũng tốt nhưng sẽ ra sao nếu bạn vì yêu mù quáng một ai đó mà sẵn sàng từ bỏ cả mạng sống của mình? Sẽ ra sao nếu gia đình mất đi người con duy nhất chỉ vì từ chối sự yêu thương của bạn?”, Thạc sĩ Long phân tích thêm.
Còn với Thùy Hoa và Hồng Đức (lớp 12 trường Giồng Ông Tố, Q.2) thì chương trình thật sự khiến hai bạn “giật mình” khi nghĩ về những gì đã làm với cha mẹ trong thời gian qua. “Thời gian mình trò chuyện với ba mẹ còn ít hơn thời gian mình ngồi bên máy tính”, Thùy Hoa bộc bạch. Còn Đức Tú thì buông lời hờn trách khi mẹ không cho đi chơi. Nhưng cũng chẳng cần đợi lâu, cả hai cũng đã cho thấy sự thay đổi. Thùy Hoa rất vui vẻ kể với mẹ về những điều được trải qua trong chương trình ngay khi về nhà. Khi ấy cô bạn đã thấy mẹ cười thật tươi. Trong khi anh chàng Hồng Đức thì “cam kết” ôm ba mẹ và nói câu “con yêu ba mẹ”.
“Một li cà phê tuyệt vời khi nó vừa có một chút đắng của vị cà phê, một chút mặn của muối, một chút ngọt của đường. Cuộc sống cũng vậy, mọi thứ chỉ hoàn hảo khi được đong vừa đủ đầy”, lời chia sẻ sau cùng của Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long dường như cũng trở thành một li nước mát lành dành tặng cho những ai tham dự chương trình. Bởi khi ra về, trên mặt các bạn, đều lấp lánh nụ cười và tràn ngập yêu thương…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS