Thành quả của ước mơ

Làm việc trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, với những con người của một nền văn hóa, xã hội và thói quen sinh hoạt khác với Yến Nhi lại là một trải nghiệm có giá trị lưu giữ suốt đời.
Cô nàng SV ĐH Ngoại thương học giỏi hào hứng kể: khi nhận được email thông báo trúng tuyển cho vị trí thực tập ở phòng Sale và Marketing của tập đoàn SCG Thái Lan bạn vô cùng sung sướng pha lẫn hồi hộp.
"Mặc dù tôi cảm thấy khá tự tin khi trả lời phỏng vấn, nhưng khi biết mình sẽ phải chuẩn bị vali cho một chuyến hành trình 4 tuần sang Thái Lan, tôi vô cùng sửng sốt.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi tới Thái Lan, nhưng phải ở lâu và làm việc trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, với những con người của một nền văn hóa, của một xã hội với những thói quen sinh hoạt khác lại là một trải nghiệm có giá trị lưu giữ suốt đời.
Tác giả (bìa phải) cùng các bạn Việt Nam tại Thái Lan

Mãi khi đã chính thức đặt chân lên máy bay, sự hồi hộp và xao động trong tôi mới chững lại đôi chút, nhường chỗ cho một cảm giác khác, cảm giác háo hức được học hỏi và thử thách bản thân.
Tôi còn nhớ ngày làm việc đầu tiên, sự chuyên nghiệp và niềm đam mê của các anh chị phòng Sale và Marketing của công ty SCG đã làm tôi choáng ngợp.
Cứ nhìn ánh mắt của họ khi nói về marketing, bạn có thể nhận ra rằng được làm những gì mình thích và yêu thích những gì mình làm thật ra không khác nhau cho lắm: chúng đều sẽ dẫn đến những kết quả tốt và một sự nghiệp tích cực.
Tôi nghĩ chỉ cần được làm việc trong một môi trường với những con người như vậy đã là một may mắn lớn.
Áp lực không chỉ đến từ công việc, mà chúng ập đến từ nhiều phương diện khác nhau, cấp trên quan tậm càng cao thì tôi tự nhủ mình càng phải cần nỗ lực nhiều hơn.
Không chỉ thế, làm việc trong một môi trường thực tế và chuyên nghiệp ngay khi vẫn đang còn ở trên ghế nhà trường quả là một thách thức lớn với tôi, từ email tới một cuộc điện thoại đều có “bí kíp” nhất định.
Nhiều khi thấy quá nhiều thứ phải học cũng làm cho mình xì-trét. Những lúc đó, vì không muốn để gia đình lo lắng, tôi phải gọi điện cho một chị bạn đang làm việc ở Singapore để hỏi han từ văn hóa ứng xử cấp trên cấp dưới, ứng xử với đồng nghiệp đến những kinh nghiệm làm việc ở môi trường quốc tế, đôi khi cũng chỉ để được nghe chị ấy an ủi phần nào, tôi mới tĩnh tâm làm tiếp được.
Yến Nhi (áo trắng) cùng các đồng nghiệp Thái Lan
Giờ đây, tôi mới nhận ra rang thật ra việc được đi thực tập ở môi trường quốc tế không phải chỉ phụ thuộc vào vận may.
Trước tiên mình phải có 1 ước muốn được "vươn ra biển lớn", được giao lưu và học hỏi. Từ đó xây dựng profile từ từ, từ những hoạt động giao lưu, hỏi học mà mình thực hiện.
Phải chuẩn bị vốn tiếng Anh cần thiết và phải luôn đi kèm với thực hành. Cuối cùng là phải nhạy bén với thông tin, chủ động tìm kiếm và nắm bắt các cơ hội.
Và như tôi nói, tất cả là thành quả của ước mơ. SCG đã cho tôi một cơ hội tuyệt vời để thực hiện ước mơ của mình, tôi sẽ cố gắng trân trọng nó.

Hy vọng các bạn cũng sẽ tìm kiếm được những cơ hội như vậy cho bản thân mình

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

“Né” họp lớp, vì sao?

Lên đại học, rất nhiều bạn vẫn còn giữ liên lạc với bạn bè cấp 3 qua mạng. Tuy nhiên, khi kêu gọi họp lớp, không phải ai cũng có mặt.
 Việc họp lớp “rơi rụng” dần theo từng năm, mọi người đến lác đác, nhiều bạn từ chối họp lớp chỉ với lí do duy nhất: “Bận”. Thực tế, họ có những “nỗi lòng” rất riêng, điển hình là…
 
Biểu hiện
Trường hợp điển hình
Chia sẻ
Mặc cảm bản thân: Không tự tin về ngoại hình của mình. Nhiều bạn sau khi lên đại học thường mập hơn, ốm hơn, nổi nhiều mụn hơn…, nhìn chung là “kém sắc” hơn trước. Có bạn sau bao năm vẫn chưa tìm được trường đại học ưng ý, chưa làm được việc gì lớn lao, điều kiện khó khăn…
“Khi đi họp lớp, trong khi ai cũng có chuyện để kể về bản thân thì mình hoàn toàn mờ nhạt. Bạn bè đều đậu đại học, mình chỉ học cao đẳng. Bạn bè sau khi trở thành sinh viên đa số đều “đổi đời”, xinh đẹp hơn, lung linh hơn, riêng mình càng ngày càng “xuống cấp”. Mình cảm thấy thiếu tự tin khi gặp lại bạn bè cũ” – Thu Ngân (sinh viên năm 2 trường CĐ Kinh Tế).
Không phải bất kì ai cũng quan tâm đến gia cảnh và thông tin cá nhân của bạn. Có thể họ chỉ “hỏi cho biết” khi họp lớp, rồi mau chóng quên đi. Điều quan trọng là tương lai bạn có cố gắng hay không, còn hiện tại bạn ra sao, chẳng ai có đủ thời gian để quan sát, bình luận.
Không tìm được sự gắn kết với lớp: Lên cấp 3, không phải bạn nào cũng có thể hòa đồng với mọi thành viên trong lớp. Có bạn chỉ lo học, có bạn “ẩn mình”, có bạn sống khép kín… Khi họp lớp, họ không có bất kì bạn bè thân nào. Khi họ lên đại học, gần như họ cắt đứt mọi mối liên hệ từ thời cấp 3.
“Hồi cấp 3 mình như…người vô hình. Ngồi ở bàn cuối trong lớp, chẳng bao giờ thầy cô chú ý tới, thành tích học tập làng nhàng. Có vài bạn trong lớp mình chưa nói chuyện lần nào, dù học chung 3 năm. Vậy thì lí do gì mình phải họp lớp, khi lên đó mình cũng chẳng biết trò chuyện cùng ai?” – Thủy Tiên (sinh viên năm 1 ĐH Hồng Bàng)
Đây có thể là lí do chính đáng để bạn tránh mặt bạn bè vào buổi họp lớp định kì hàng năm. Tuy nhiên, với những dịp quan trọng (chẳng hạn như thăm thầy cô bị ốm, bạn bè có người thân qua đời…), nếu không đi được cũng
Những mâu thuẫn khó nói: Trong lớp họ từng không được lòng bạn bè chỉ vì hơi “nổi loạn”, từng có xích mích với ban cán sự, hay đơn giản là không muốn gặp lại “người yêu cũ”
“Khi mình và cô ấy còn yêu nhau từ thời cấp 3, nhiều bạn trong lớp đã tỏ ra không thích vì cô ấy hơi kiêu kì một chút. Lên đại học, bọn mình chia tay và cô ấy đã nói xấu mình rất nhiều với bạn bè, trong đó có cả bạn cũ. Mình tránh họp lớp cũng vì lí do cá nhân đó. Mình sợ gặp mặt người cũ, và bạn bè cũ. Đã có những hiểu lầm không thể tháo gỡ” – Thanh Minh (sinh viên năm 3 ĐH Bách Khoa)
Bạn càng né tránh, càng chứng tỏ điều mọi người “xầm xì” là đúng. Hãy can đảm đối diện và quên đi quá khứ. Sẽ không có ai bất lịch sự đến mức cảm thấy khó chịu khi bạn xuất hiện. Hãy gặp lại bạn cũ để ôn lại kỉ niệm vui, chứ không phải khơi gợi những sai lầm.
Tính cách, quan điểm thay đổi: Khi lên đại học, tiếp xúc với môi trường mới, họ dần quen với bạn mới, có thêm nhiều suy nghĩ, tư tưởng khác với cấp 3. Trong khi bạn bè cấp 3 vẫn “dậm chân tại chỗ” thì họ đã “tiến xa” theo cách rất riêng. Họ bắt đầu cảm thấy chán ngán môi trường cũ và cảm thấy bạn bè xưa không còn hợp nữa.
“Học xong cấp 3, mình đi du học. Cách sống và tư tưởng có nhiều sự thay đổi. Khi về Việt Nam, bạn bè có rủ họp lớp, mình vẫn đi nhưng đến lần 2 thì mình từ chối. Cơ bản vì mình thấy có một sự khác biệt nào đó trong suy nghĩ, và mình cảm thấy không thoải mái khi trò chuyện nữa. Không phải mình chảnh, hay xa cách, chỉ là mình thấy họ không hợp với mình nữa” – Tuấn Anh (20 tuổi, du học sinh Úc)
Vẫn có rất nhiều người bạn hợp với tư tưởng của bạn, nếu bạn biết cách gợi chủ đề để trò chuyện với họ. Có thể đi họp lớp cùng một người bạn thân nào đó đã từng học chung, điều này khiến bạn cảm thấy thoải mái hơn. Tất cả thuộc về sự lựa chọn của bạn.

Dù cho bạn “né” họp lớp bằng lí do gì, thì cũng nên hiểu rằng khi bạn ngày một trưởng thành hơn, rất khó để có thể gặp lại bạn bè xưa cũ. Lúc ấy bạn có “kêu gọi” họp lớp bao nhiêu lần, họ cũng sẽ không thể có mặt được.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Yêu thương như một ly nước

Một li nước quá ngọt hay quá mặn cũng đều khó uống.
Bày tỏ yêu thương cũng giống như pha một li nước, “đong vừa đủ đầy” thì yêu thương mới trọn vẹn hơn.
Chuyện từ những li nước
Uống một li nước lọc, quá đơn giản phải không nào? Nhưng nếu uống một li nước thật nhiều đường thì sao nhỉ? Cố gắng cũng có thể uống được. Còn bây giờ là li nước có thật nhiều muối. Có phải là bạn đã bắt đầu thấy… hoảng? Là một trong 5 bạn đã thử uống cùng lúc 3 li nước này trong chương trình Khi tôi 18 (chủ đề: Nuôi dưỡng tâm hồn và thể hiện tình yêu thương) diễn ra tại tòa soạn báo Mực Tím thứ Bảy vừa qua, Thùy Hoa (lớp 11 trường THPT Thủ Thiêm) cũng trải qua cảm giác tương tự. “Phải nói là khó chịu vô cùng”, Thùy Hoa chia sẻ. Cảm giác “khó chịu” ấy, theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long (Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Trung ương TP.HCM), cũng giống như việc bạn bày tỏ yêu thương với một ai đó. Quá mạnh mẽ, quá cuồng nhiệt dễ khiến người khác “ngợp”. Ngược lại, thù ghét hay cay nghiệt chỉ làm người khác xa cách bạn mà thôi.
Các teen tham gia thử thách Đong vừa đủ đầy
Đông đảo bạn đọc đến tham dự chương trình
Một bạn đọc chia sẻ với Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long về tiêu chuẩn của “người hoàn hảo” thời hiện đại
Tất nhiên, không ai muốn những điều vừa nêu lại xảy ra với mình. Nhưng để làm sao có thể “đong cho đủ đầy” yêu thương lại là chuyện chẳng dễ dàng. Thay cho một lời khuyên, Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long dẫn dắt các teen quay trở về thời thơ ấu với những hình ảnh như chiếc lục lạc, búp bê… Tiếp đó, các bạn có dịp hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp với bạn bè, người thân, trước khi chia sẻ ước mơ, khát vọng bản thân. Theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long, sống trong sự yêu thương, biết hồi tưởng, trân trọng và quý những kỉ niệm đẹp, biết ước mơ, khao khát chính là những điều teen có thể làm để nuôi dưỡng thế giới nội tâm, tạo nên bản lĩnh để chấp nhận hay chối bỏ những gì tác động đến mình.
Hãy yêu thương khi bạn còn có thể
Tham dự chương trình, Ngọc Diệp (18 tuổi, Sinh viên năm 1 Đại học Kinh tế TP.HCM) đã giải tỏa được nỗi “lăn tăn” bấy lâu của mình: “Yêu thương chính mình, xem bản thân là ưu tiên số một có phải là thái độ sống ích kỉ?” Bởi theo Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long, xem bản thân để bạn biết quý trọng cuộc sống của mình để không hủy hoại; có đủ sức khỏe và tinh thần làm chỗ dựa cho người thân,... ”Càng lớn, người ta càng có suy nghĩ quên mình để sống cho người khác. Điều đó cũng tốt nhưng sẽ ra sao nếu bạn vì yêu mù quáng một ai đó mà sẵn sàng từ bỏ cả mạng sống của mình? Sẽ ra sao nếu gia đình mất đi người con duy nhất chỉ vì từ chối sự yêu thương của bạn?”, Thạc sĩ Long phân tích thêm.
Còn với Thùy Hoa và Hồng Đức (lớp 12 trường Giồng Ông Tố, Q.2) thì chương trình thật sự khiến hai bạn “giật mình” khi nghĩ về những gì đã làm với cha mẹ trong thời gian qua. “Thời gian mình trò chuyện với ba mẹ còn ít hơn thời gian mình ngồi bên máy tính”, Thùy Hoa bộc bạch. Còn Đức Tú thì buông lời hờn trách khi mẹ không cho đi chơi. Nhưng cũng chẳng cần đợi lâu, cả hai cũng đã cho thấy sự thay đổi. Thùy Hoa rất vui vẻ kể với mẹ về những điều được trải qua trong chương trình ngay khi về nhà. Khi ấy cô bạn đã thấy mẹ cười thật tươi. Trong khi anh chàng Hồng Đức thì “cam kết” ôm ba mẹ và nói câu “con yêu ba mẹ”.
“Một li cà phê tuyệt vời khi nó vừa có một chút đắng của vị cà phê, một chút mặn của muối, một chút ngọt của đường. Cuộc sống cũng vậy, mọi thứ chỉ hoàn hảo khi được đong vừa đủ đầy”, lời chia sẻ sau cùng của Thạc sĩ Nguyễn Hữu Long dường như cũng trở thành một li nước mát lành dành tặng cho những ai tham dự chương trình. Bởi khi ra về, trên mặt các bạn, đều lấp lánh nụ cười và tràn ngập yêu thương…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mỗi ngày tràn đầy cảm hứng

Cuộc sống của bạn nhàm chán, đơn điệu? Thử làm những cách sau đây và bạn sẽ cảm thấy, để có được niềm vui trong cuộc sống là điều hoàn toàn dễ dàng.



  1. Tắt điện thoại vào cuối tuần, vừa đắp mặt nạ vừa xem tivi.
  2. Tự làm một món đồ handmade, sau đó gói lại thành một món quà, tìm người để tặng.
  3. Pha một loại thức uống đặc biệt bằng cách thử “mix” những nguyên liệu khác nhau do bạn tự tham khảo, để bên cạnh máy tính, vừa thưởng thức vừa online.
  4. Biến phòng riêng thành rạp chiếu phim, chuẩn bị sẵn những bộ phim “bom tấn” trong USB và chiếu lên tivi, rủ bạn bè cùng sang nhà để xem, vừa xem vừa nhâm nhi đồ ăn vặt.
  5. Đi dự miễn phí một buổi hội thảo, chuyên đề về kĩ năng để thành công.
  6. Có 2 trang mạng xã hội cùng lúc, một trang dùng để liên lạc và chia sẻ với bạn bè, một trang chỉ cho riêng mình đọc, ghi hết mọi cảm xúc và tâm trạng. Bạn sẽ cảm thấy cân bằng hơn.
  7. Viết một lá thư tay cho người thân ở xa, đạp xe đạp ra bưu điện để gửi.
  8. Chụp một bộ ảnh, bối cảnh tại nhà, chọn những góc đẹp nhất mà bạn thấy: ô cửa sổ, bàn ở phòng khách, tủ sách hay đơn giản là góc bếp. Bạn sẽ thấy nhà bạn đẹp theo cách rất khác khi lên hình.
  9. Có thói quen bỏ ống heo. Luôn “đập heo” vào cuối tuần để tự thưởng cho bản thân một món ăn thật ngon lành và đắt đỏ (cá hồi tại nhà hàng sushi hoặc li Starbucks chẳng hạn).
  10. Dậy thật sớm vào buổi sáng, tập thể dục ở công viên gần nhà với hàng xóm, sau đó đi ăn sáng ở một quán thật ngon.
  11. Chụp thật nhiều ảnh và cuối tuần lưu lại trong USB, ổ cứng hoặc một góc trong ổ đĩa máy tính. Sắp xếp theo trình tự thời gian để lưu lại thành kỉ niệm. Sau này nhìn lại, bạn sẽ thấy thật không hề uổng phí khi lưu lại những khoảnh khắc ấy.
  12. Chọn một góc thật khuất trong nhà sách và đọc ngấu nghiến quyển sách mà bạn tâm đắc bấy lâu.
  13. Lên mạng đọc các bài viết hướng dẫn dạy nấu ăn. Chọn một món ăn vặt nào đó dễ làm và vào bếp làm thử để cả nhà cùng nhâm nhi sau bữa tối.
  14. Chọn một ngày trong tháng để thoải mái mua sắm, tự nuông chiều bản thân, sau đó tích cực làm việc để bù lại.
  15. Trích một ngày trong tháng, đặt tên là “ngày không làm gì cả”. Trong ngày hôm đó, bạn sẽ chỉ hoàn toàn thư giãn đúng nghĩa, không làm bất kì điều gì nặng nhọc, chỉ việc ăn, ngủ, xem phim.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Trời ơi…teen ơi là teen!

Ngày trước bố mẹ chúng ta muốn tâm tình với người yêu thì phải le lưỡi dán tem và nằm chờ “sao lâu quá không thấy hồi âm”.
Bây giờ công nghệ hiện đại, ta chỉ cần nhắn 1 tin là gửi ngay trong 10s. Nhưng hiện đại lại hại điện…
Cười ra nước mắt
Tuổi trẻ chúng ta có ngữ ngôn ngữ cực “teen” để nhắn tin với nhau. VD: buồn là “bun”, không là “hk” hoặc “hem”, đi là “yk”, … Do đó khi người lớn đọc tin nhắn con nít lại xảy ra những chuyện cười ra nước mắt.
Thầy P. của lớp tui bận chuẩn bị cho kì cắm trại của lớp, danh sách nhân sự thầy đã phân công hết. Nhưng thiếu L., thầy gọi mãi không được, bèn nhắn tin hỏi L đến chưa.
Thầy nhận được tin nhắn như sau: “Chan we! E kon dang o truog. Ket we, chua yk dc”. Thầy dịch chữ được chữ mất như sau: “Em còn đang ở truồng. Kẹt quá, chưa ị được”.
Thầy giận tím cả mặt, lỗ tai gần như bốc khói, may mà nhờ các bạn đọc và giải thích rằng “Chán quá! Em còn đang ở trường. Kẹt quá*, chưa đi được”, thầy mới nguôi nguôi cơn bốc hoả.
Do nhiễm ngôn ngữ teen, các bạn cũng bê nguyên bộ từ điển teen của mình vào bài Văn, làm các thầy cô phải bao phen mệt mỏi để chấm bài.
Một bạn tên N viết: “Mị Nương vì bùn ck wé, nên đã nhảy sông tự tử”. Đọc muốn nổ mắt kính mà mãi không hiểu, cô V. dạy Văn lớp tui phải nhờ con gái dịch giúp.
Cô cho bài của N 4đ với lời phê “Dùng ngôn ngữ không thuộc phạm vi lãnh thổ Việt Nam”.
Nhắn tin không bỏ dấu cũng gây ra những hiểu nhầm khó đỡ. Tui sẽ trích 1 tin nhắn trên facebook để các bạn đọc và “tự sướng” nhé. Người đọc tự hiểu, tác giả không giải thích gì thêm...
 
Tin nhắn teen? Nên hay không?
Phải công nhận tuổi teen chúng ta rất sáng tạo về mặt ngôn từ. Sự sáng tạo ấy giúp chúng ta thể hiện được sự trẻ trung, hồn nhiên, tinh nghịch của tuổi trẻ, thổi được cảm xúc rất thật vào những tin nhắn.
Với bạn bè chúng ta, những người đồng trang lứa, thì sự trẻ trung ấy giúp chúng ta gần gũi nhau hơn, thể hiện sự thân mật.
Nhưng với thầy cô hay những người lớn tuổi - người thuộc thời đại “dùng lưỡi dán tem”, chưa quen với tin nhắn - thì ngôn ngữ ấy làm cho họ khó chịu, thậm chí bị xem là khi dễ người nhận, coi thường ngôn ngữ dân tộc.
Do ngôn ngữ chúng ta chỉ tồn tại trong giới trẻ, không phổ biến trong xã hội do đó chúng ta nên biết cân nhắc chọn cách dùng từ ngữ, cách nhắn tin cho mọi người lớn. Nếu là chuyện quan trọng, một cuộc gọi có lẽ sẽ phù hợp hơn.
Ước gì một ngày nào đó, sẽ có một nhà xuất bản phát hành một quyển từ điển ghi chú lại hết tất cả sự sáng tạo ngôn từ của chúng ta để mọi người cùng hiểu nhỉ!
Đối với văn học, chúng ta tuyệt đối không được dùng ngôn ngữ viết tắt tiểu teen. Dùng Tiếng Việt chuẩn là một cách thể hiện sự tôn trọng người chấm và sự trân trọng, gọt giũa bài làm của mình. Điều đó giúp ta đạt được điểm cao trong kiểm tra.
Tất cả những việc trên sẽ không khó, nếu chúng ta chịu khó tinh ý một chút!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bí kíp tham gia hoạt động phong trào

Năm học mới bắt đầu cũng là lúc nhiều hoạt động phong trào được triển khai. Làm sao để tham gia hiệu quả đây?
Khi hoạt động phong trào bị “mang tiếng”
Mặc dù được biết đến là sẽ mang lại những lợi ích khác nhau nhưng nhiều người vẫn cho rằng hoạt động phong trào sẽ là chướng ngại trên con đường học tập của các bạn học sinh.
Bạn Nguyễn Lệ Diễm (Đồng Tháp) chia sẻ: “Biết tin mình sẽ cùng lớp tập kịch để tham gia hội diễn văn nghệ của trường, cha mẹ khá lo lắng vì cho rằng nhiệm vụ của mình là học và học.”
Cùng tâm lý với cha mẹ của Lệ Diễm, nhiều bậc phụ huynh cũng khá dè dặt trong việc cho phép con em tham gia vào các hoạt động phong trào với lý do sẽ tốn nhiều thời gian, ảnh hưởng sức khỏe, đầu óc không tập trung cho việc học - vốn được xem là nhiệm vụ hàng đầu của học sinh.
Đáng buồn hơn, nhiều gia đình còn cấm tuyệt không cho con em tham gia vào bất kì hoạt động gì khiến việc học đã mệt mỏi nay càng thêm căng thẳng và các bạn học sinh dần trở nên thụ động.
Quyết định đúng, biến “chướng ngại” thành “lợi thế”
Hoạt động phong trào sẽ mang lại rất nhiều lợi ích không ngờ đến nếu mỗi bạn học sinh biết cách lựa chọn một hoạt động phù hợp và sắp xếp thời gian để tham gia.
Trước sự lo lắng của cha mẹ, Lệ Diễm đã cố gắng thuyết phục bằng cách cân đối thời gian để đảm bảo thành tích học tập. Kết quả là kì thi tuyển sinh vừa qua, bạn đã trở thành tân thủ khoa của ĐH Đồng Tháp.
Nhờ kết quả học tập tiến bộ nên từ đó đến nay, hễ khi được thông báo là bạn sẽ tham gia một hoạt động nào đó, cha mẹ Diễm luôn ủng hộ và chỉ nhắc nhở một câu “Nhớ giữ vững thành tích học tập”
Thực tế cho thấy, có rất nhiều trường hợp những bạn học sinh như Lệ Diễm, học tập tốt và hoạt động phong trào cũng tốt. Bí quyết để gia đình, người thân và bạn bè luôn ủng hộ các bạn ấy chính là quyết định đúng đắn khi lựa chọn hoạt động phù hợp với bản thân và biết cách cân đối thời gian.
Tham gia hoạt động phong trào là cách tốt để rèn luyện bản than và trưởng thành
Chi Bùi Thị Tuyết Băng (Phó Ban Thanh thiếu nhi trường học - Tỉnh Đoàn Đồng Tháp) cho biết: “Hoạt động phong trào sẽ góp phần vào việc hình thành và phát triển kĩ năng sống của học sinh. Hơn hết, đó chính là môi trường để mỗi em học sinh rèn luyện và trưởng thành. Từ đó, ý thức quyết tâm học tốt, rèn luyện tốt của các em cũng ngày một nâng cao. Do đó mỗi em học sinh cần sắp xếp thời gian để tham gia vào những hoạt động phong trào phù hợp với bản thân mình”.


Bí kíp tham gia các hoạt động phong trào
- Chỉ tham gia vào những hoạt động phù hợp với nhu cầu và sở thích của bản thân.
- Cân đối thời gian giữa việc học và hoạt động phong trào.
- Nên nhớ, nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của học sinh vẫn là học tập. Vì vậy cần có sự sắp xếp theo thứ tự ưu tiên những việc phải làm.
- Khi tham gia vào hoạt động phong trào, chúng ta cần năng nổ, nhiệt tình, thân thiện và hòa nhã. Có tinh thần kỉ luật cao. Luôn cầu thị và học hỏi ở mọi người.
- Khi tham gia vào một môi trường tập thể, đôi lúc bạn cần hạ “cái tôi” cá nhân của mình xuống một chút để hòa vào “cái chung” của tập thể.
- Tránh việc ôm đồm quá nhiều hoạt động phong trào cùng một lúc sẽ làm bạn vừa mệt mỏi, không hoàn thành tốt bất kì hoạt động nào và ảnh hưởng đến việc học của bạn.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Mất phương hướng

Dạo này bỗng nhiên mình không còn cảm hứng học tập như trước. Nói như vậy không phải lười biếng đột ngột mà do mình muốn dừng lại để suy nghĩ xem đang thật sự hướng tới điều gì?
Năm sau mình bước sang lớp 12 rồi, cũng đến tuổi trưởng thành nhưng mình vẫn đang mù tịt về những cái đại loại như ước mơ, đam mê...Mình nghĩ không chỉ riêng mình mà nhiều bạn cũng gặp phải vấn đề tương tự. Từ lúc đi học đến giờ, mình như một cái máy tiếp thu bài vở, về nhà học thuộc lòng, làm bài chỉ để mong đạt được thành quả tốt hài lòng bố mẹ. Khi không có được điểm số tốt hay tụt xuống một hai hạng mình lại có cảm giác sợ hãi bị chỉ trích, la mắng. Có những môn học thật sự không đem lại hứng thú nhưng mình vẫn được điểm 9 điểm mười ,và kết quả khi được hỏi lại chính những kiến thức đã học mình cũng chỉ nhớ được khoảng 30%.

Bắt đầu từ năm học lớp 11, mình đọc nhiều sách báo và lang thang nhiều trang mạng, mình dần nhận ra trước đến nay mình vẫn chưa có một mục tiêu nhất định để hướng đến. Và mình đang cảm thấy lo lắng thật sự!

Mình dành ra cả tháng trời để suy nghĩ về đam mê của mình, nhưng nó vẫn là một cái gì đó rất mông lung! Mình muốn vạch ra một hướng học tập mới cho bản thân, một cách chủ động và tự nguyện nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu? Thói quen học tập 11 năm không thể dễ dàng thay đổi như vậy. Mình có nghe nhiều chuyên gia nói rằng những năng khiếu của bạn phải được phát hiện và phát triển từ lúc nhỏ, nhưng giờ thì mình cũng không còn nhỏ nữa. Mình muốn tìm một sự đổi mới nhưng hiện giờ mình vẫn như người mất phương hướng trên một sa mạc rộng lớn...
ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS