Cậu bạn cùng lớp

Quang là bạn học cùng lớp với tôi. Dù chỉ học cùng nhau có một năm nhưng tôi hiểu khá rõ về cậu ấy. Quang không có gì nổi trội cả, dáng người cậu ấy cao cao, khuôn mặt gầy gầy, đôi mắt khá to, đôi môi lúc nào cũng ửng hồng và một nụ cười đáng yêu…
Quang không hay nói mà chỉ cười thôi có vẻ như cậu ấy vẫn lạ các bạn mới. Cậu ấy cũng chẳng có hứng thú gì với các hoạt động của lớp cả. Cậu ấy vào lớp cứ như người dưng vậy. Thế nhưng đó chỉ là suy nghĩ của một số bạn trong lớp tôi thôi còn tôi thì suy nghĩ hoàn toàn khác. Những ngày đầu thấy cậu ấy có vẻ rụt rè nên tôi cố gắng làm sao để cậu ấy hòa đồng được với các bạn trong lớp. Nhưng rồi cậu ấy vẫn khép mình. Dường như cậu ấy không muốn ai bước vào thế giới riêng của mình.
Tôi cũng để ý thấy rằng cậu ấy hay cười một mình, đôi khi ưu tư và đôi mắt luôn hướng ra bên ngoài cửa sổ. Sau bao nhiêu lần cố gắng tìm đủ mọi cách thì cuối cùng  tôi cũng có được nick của cậu ấy. Và thế là công cuộc tìm hiểu về một cậu bạn bí ẩn cũng bắt đầu từ đây. Cũng vì để tìm hiểu cậu ấy mà tôi online nhiều hơn, và rồi tôi cũng bắt gặp cái nick cần sáng.
caubandacbiet
Có lẽ không tiếp xúc với cậu ấy nên các bạn trong lớp nghĩ như vậy nhưng khi nói chuyện thì mọi người sẽ phải bất ngờ vì cậu ấy. Quang khác hẳn cậu ấy khi ở trên lớp, cách nói năng nhẹ nhàng, dễ chịu, nhưng vẫn làm người nói chuyện cùng cảm thấy dễ hiểu, thoải mái, thân thiết. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều về bản thân mình, những suy nghĩ, những mơ ước sau này, bạn bè, người thân, và tất cả mọi thứ miễn làm sao cả hai thấy thích và có thể là được.
Quang rất có khiếu hài hước. Mỗi lần nói chuyện với cậu ấy là y như rằng tôi phải ôm bụng mà cười, có khi còn cười ra cả nước mắt. Những lúc như vậy tôi đều hỏi cậu ấy rằng “tại sao cậu lại hay làm cho người khác cười như vậy?” và cậu ấy đáp lại bằng một câu trả lời rất thành thật rằng: ”có thể làm cho một ai đó mỉm cười chính là niềm vui và niềm hạnh phúc nhất của mình”.
Rồi cậu ấy đặt một khuôn mặt cười sau câu trả lời đó và tôi cũng tặng lại cậu ấy một khuôn mặt cười. Ngày hôm đó dường như không còn giới hạn giữa tôi và cậu ấy, khoảng cách thật gần, thật ấm áp, cậu ấy không còn là một cậu bạn ít nói trên lớp nữa mà thay vào đó là một con người năng động. Và cũng từ ngày hôm đó tôi và cậu ấy nói chuyện với nhau nhiều hơn, ngay cả ở trên lớp.
Rồi cùng nhau đi học, cùng nhau tan trường, dạo bộ dưới mưa cùng nhau nói chung là tất cả những việc mà một người làm thì không thể thiếu được người kia. Dần dần tôi nhận ra rằng tôi và cậu ấy có khá nhiều điểm chung, rằng mỗi khi tôi cần một ai đó ở cạnh bên lúc vui, lúc buồn, khi hạnh phúc, lúc thất vọng, lúc thất bại, khi mất niềm tin, lúc yếu đuối nhất khi cô đơn một mình, khi cần tựa vào một bờ vai náo đó mà khóc cho thỏa nỗi lòng là khi cậu ấy luôn ở cạnh bên quan tâm, an ủi và chăm sóc tôi giúp tôi vượt qua mọi thăng trầm của cuộc sống.
Tôi hiểu ra rằng mặc dù cậu ấy với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại là một trái tim ấm áp. Và đôi khi tôi chợt nghĩ rằng: ”Quang chính là món quà đặc biệt mà cuộc sống đã dành cho tôi để làm cho ngày dài trở nên nhẹ nhàng hơn và cho những nỗi đau dịu bớt”….

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Để trở thành những “thủ lĩnh” giỏi?

Hãy lắng nghe câu chuyện của các bạn HS và các bậc phụ huynh về những "lãnh đạo" nhí này nhé.
Trở thành lớp trưởng hay những chỉ huy Đội giỏi là mơ ước của rất nhiều HS. Giữ trọng trách cán sự lớp cũng như quản lý các đội viên của cả trường hẳn là rất "oai" nhưng các bạn cũng phải cố gắng phấn đấu, chứng tỏ năng lực lãnh đạo của mình. 
Nguyễn Thanh Xuân (Lớp 8A, Trường THCS Đông Xuân, Sóc Sơn):
- Làm một chỉ huy Đội trong nhiều năm, mình thấy nhiệm vụ và trách nhiệm của mình đối với trường, với lớp cũng rất lớn. Do đó, mình luôn cố gắng học tập thật tốt, không ngừng rèn luyện đạo đức, lối sống để trở thành tấm gương cho các bạn HS khác ở trường, ở lớp noi theo. Ngoài ra, mình cùng các bạn cán sự khác phối hợp với các thầy cô tổ chức nhiều hoạt động tập thể bổ ích cho đội, nhóm. Tham gia các phong trào chung sẽ khiến các bạn thêm đoàn kết, gắn bó, giúp đỡ lẫn nhau. Bởi nhiệm vụ của chỉ huy Đội là luôn cố gắng giúp đỡ cho trường, cho lớp ngày càng có thêm nhiều bạn HS học giỏi, chăm ngoan, lớn lên trở thành những người công dân có ích cho Thủ đô và đất nước. Từ khi trở thành chỉ huy Đội, mình được rèn luyện thêm về kỹ năng sống, tác phong và sự tự tin khi đứng trước đám đông.
Để trở thành những “thủ lĩnh” giỏi? 1
Nguyễn Minh Hòa (Học sinh lớp 10C, Trường THPT Trần Phú):
- Lớp trưởng, tổ trưởng hay các chỉ huy Đội vừa "oai" lại vừa nổi tiếng. Thế nên nhiều bạn HS mơ ước được "lên chức" như vậy lắm. Tất nhiên, để được làm cán sự lớp, các bạn phải học thật giỏi, luôn chăm ngoan, nghe lời thầy cô giáo và cha mẹ… Nhưng mình thấy nhiều bạn sau khi được "lên chức" lại tỏ ra kiêu căng, lợi dụng "quyền lực" của mình để bắt nạt các bạn khác. Chính điều đó làm các HS trong lớp, trong trường khó chịu, tỏ ra "không phục" và các cán sự lớp sẽ bị cô lập. Theo mình, để trở thành "thủ lĩnh" giỏi, các bạn ấy phải có năng lực lãnh đạo, xứng đáng với sự tin cậy của cả lớp và thầy cô. Quan trọng hơn là phải biết nâng cao tinh thần đoàn kết của mọi người, quan tâm giúp đỡ các bạn HS có hoàn cảnh khó khăn.
Cô Nguyễn Thu Trang (Ngõ 559 Kim Ngưu, Hà Nội):
- Khi được giao một chức vụ quan trọng của trường, của lớp, chắc hẳn em HS nào cũng rất thích thú. Tham gia hoạt động "lãnh đạo" sẽ khiến trẻ có cơ hội để phát huy sở trường của mình, vừa rèn tính tự giác, kỷ luật cho bản thân, vừa giúp nâng cao kỹ năng làm việc và thể hiện mình trong một nhóm. Tuy nhiên, để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ không phải là điều dễ dàng. Không ít trẻ vì "ham quyền lực" nên tỏ ra kiêu ngạo với bạn bè. Do đó, các phụ huynh cần trao đổi với thầy cô giáo để tạo điều kiện và định hướng cho con em mình. Nếu muốn làm tốt ở vị trí "thủ lĩnh", được các bạn tín nhiệm thì trước hết các con phải luôn có thành tích học tập tốt và khiêm tốn, chan hòa với tập thể. Mặt khác, vì bận rộn với công việc chung nên các con không tránh khỏi sự mất tập trung vào việc học tập. Do đó, chúng ta nên nhắc nhở trẻ biết cân đối thời gian "lãnh đạo" và học hành.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

IT – Nghề nghiệp đẳng cấp dành cho giới trẻ

Khi lựa chọn một nghề nghiệp, bên cạnh yếu tố yêu thích thì yếu tố phù hợp là vô cùng quan trọng.

Bạn sẽ lựa chọn nghề nghiệp như thế nào nếu có xu hướng thiên về các môn tự nhiên, chỉ số IQ khá, cộng với khả năng xử lý Khối Rubik cực đỉnh? Đừng chần chờ gì nữa, IT chính là nghề nghiệp dành cho bạn!
 
Một công việc tràn ngập sự thử thách
 
Hãy nhìn xem Internet đã biến thế giới hình cầu trở thành một thế giới phẳng như thế nào? Hãy nhìn xem Facebook đã kết nối hơn 1 /7 dân số trên hành tinh này lại với nhau như thế nào? Và hãy nhìn xem Google đã trở thành cuốn “bách khoa toàn thư” không thể thiếu trong đời sống và học tập của mỗi người như thế nào? 
 
IT – Nghề nghiệp đẳng cấp dành cho giới trẻ 1
Internet với khả năng kết nối mọi người trên khắp thế giới
 
Đó chính là thành quả của CNTT. Đó chính là kết quả của những dòng code kết hợp với nhau thông qua những cái đầu đủ sức sáng tạo và đủ đam mê để thay đổi thế giới. Khoa học không bao giờ dừng lại. Khoa học máy tính cũng vậy. Việc trở thành dân IT cho phép bạn thỏa mãn sự tò mò, đam mê khám phá cùng những dòng code – những câu lệnh – giúp bạn có thể “điều khiển” chiếc máy tính của mình. Và biết đâu đấy, trong tương lai, chính bạn lại trở thành một Bill Gates hay một Steve Jobs thứ hai?
 
Mức thu nhập khả quan
 
Nếu như với đa số công việc, mức lương bạn nhận được sẽ chịu ảnh hưởng bởi số năm làm việc, kinh nghiệm…, thì trong ngành này, bạn được nhận mức lương tương ứng với cường độ công việc và giá trị sản phẩm mình tạo ra. Sẽ chẳng có bất cứ vị sếp nào quan tâm đến việc bạn đã đi làm ở những đâu, thay vào đó, bạn chỉ cần chứng minh những gì mình có thể làm được qua sản phẩm trực tiếp. 
 
IT – Nghề nghiệp đẳng cấp dành cho giới trẻ 2
Cơ hội việc làm trong ngành CNTT vô cùng nhiều
 
Hiện nay, mức lương trung bình của một lập trình viên là từ 7.000 - 10.000 USD/năm. Chưa kể, công việc này không đòi hỏi bạn phải ngồi 8 tiếng “bất động” tại văn phòng. Thậm chí trong lúc các bạn của mình làm điều đó, bạn hoàn toàn có thể chỉ việc ngồi nhà, hoặc một quán cà phê hay bất cứ đâu bạn thích, với 1 chiếc laptop trong tay, thỏa sức sáng tạo, sau đó tha hồ “rao bán” sản phẩm của mình trên Amazon hay Google Play hoặc AppStore - nếu đó là những phần mềm dành cho di động.
 
Chính xác tôi được dạy những gì?
 
Ngành CNTT là vô cùng rộng lớn, bạn có thể tha hồ lựa chọn cho mình một “mảng trời riêng” để theo đuổi. Ví dụ như “an ninh mạng”; “lập trình web”; “bảo mật máy tính”; “lập trình cho PC”; “lập trình game”; “lập trình di động”… Nói chung là chỉ cần chăm chỉ học những kiến thức nền tảng trong 2 năm đầu, sau đó bạn hoàn toàn có thể thỏa sức nghiên cứu theo sở thích riêng của mình trong những năm sau để theo đuổi giấc mơ của mình.
 
IT – Nghề nghiệp đẳng cấp dành cho giới trẻ 3
Lập trình di động mở ra nhiều cơ hội cho các lập trình viên
 
Đặc biệt, trong thời gian gần đây, “lập trình di động” đang trở thành một sân chơi lớn với nhiều cơ hội mở cho những lập trình viên trẻ. Sự phát triển nhanh chóng của smartphone đã đưa “lập trình di động” trở thành một phân khu “cực hot” của CNTT. Không những vậy, đây cũng sẽ là mảng đang cần một lượng lớn lập trình viên trong thời gian tới. Với tất cả những teen đang tìm kiếm một cơ hội bứt phá cho bản thân mình, thì đây quả là một cơ hội vô cùng đáng giá.
 
Học ở đâu?
 
Với tính chất “đi tắt đón đầu, tiếp cận cái mới nhất”, bạn không nhất thiết phải bỏ 4 năm dùi mài kinh sử trong các trường Đại học. Thay vào đó, bạn có thể lựa chọn học tập tại các hệ thống giảng dạy CNTT, ví dụ như hệ thống Aptech Việt Nam. 
 
IT – Nghề nghiệp đẳng cấp dành cho giới trẻ 4
Sinh viên Aptech được đào tạo song song lý thuyết và thực hành, sẵn sàng thích ứng với mọi công việc được giao
 
Cho đến thời điểm hiện tại, Aptech Việt Nam là một trong những cơ sở giáo dục đầu tiên cập nhật “lập trình di động” vào giáo trình giảng dạy ACCPi13 của mình, đào tạo những thế hệ lập trình viên mảng di động đầu tiên tại Việt Nam. Đặc biệt, với cấu trúc 50% lý thuyết – 50% thực hành, sinh viên của Aptech Việt Nam luôn sẵn sàng để thử sức ngay khi ngồi trên ghế nhà trường.
 
Đó là chưa kể, Aptech hiện đang là đối tác của Microsoft, nếu chứng minh bản thân là một sinh viên có khả năng, bạn còn có cơ hội được Microsoft tuyển dụng ngay sau khi kết thúc khóa học.
 
Box: Với kinh nghiệm 14 năm giảng dạy và đào tạo hàng triệu lập trình viên, Aptech luôn chứng tỏ là một cơ sở đào tạo CNTT hàng đầu thế giới. Nếu thực sự đam mê CNTT, Aptech Việt Nam luôn dành cơ hội cho teen để thỏa mãn mong muốn được học tập và được chứng tỏ bản thân trong làng CNTT.
ST

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vì sao sinh viên ‘chê’ đại học ngoài công lập?

Hiện nay, tỷ lệ sinh viên các trường ngoài công lập giảm còn 12,7% so với số lượng sinh viên cả nước; tốc độ thành lập chỉ xấp xỉ 1,3% so với các trường công lập.
Sáng 26/9, Hội nghị tổng kết 20 năm phát triển mô hình giáo dục đại học ngoài công lập được tổ chức tại trường ĐH Thăng Long. Trong hội nghị này, các đại biểu đã thẳng thắn chỉ ra những khó khăn, yếu kém của hệ thống ngoài công lập.
Phát biểu tại hội nghị, GS.TS Trần Hồng Quân - Chủ tịch hiệp hộp các trường ĐH, CĐ ngoài công lập - cho biết hơn 20 năm qua đã có trên 80 ĐH, CĐ ngoài công lập ra đời, chiếm 1/5 tổng số trường và gần 1/7 sinh viên cả nước, trong khi nhà nước không tốn đồng nào củangân sách nhưng lại đào tạo được một nguồn nhân lực lớn phục vụ cho đất nước.
Tuy nhiên, con số này đang ngày càng giảm đi. Hiện nay, tỷ lệ sinh viên các trường ngoài công lập giảm còn 12,7% so với số lượng sinh viên cả nước; tốc độ thành lập chỉ xấp xỉ 1,3% so với các trường công lập.
Trong nội dung trả lời đại biểu quốc hội, Bộ trưởng GD - ĐT Phạm Vũ Luận cũng chỉ ra một thực thế nhiều trường đại học, cao đẳng ngoài công lập chỉ tuyển được chưa đến 100 sinh viên.
ĐH Hà Hoa Tiên là một trong những trường dân lập tỷ lệ tuyển sinh thấp... kỷ lục mặc dù cơ sở vật chất rất khang trang, hiện đại.

Nhiều trường chưa ra trường
Phát biểu tại hội nghị, Hiệu trưởng ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội - GS Trần Phương - thẳng thắn cho biết: “Có trường ở tỉnh Nam Định đặt vấn đề “mượn” giảng viên của ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội để mở ngành học nhằm qua mặt Bộ GD-ĐT. Lại có trường nổi phải “thuê” một giáo sư chuyên ngành hóa học làm hiệu trưởng dù trường hoàn toàn không đào tạo ngành này. Có trường còn “mượn” của sinh viên của trường khác để đào tạo!”.
Thực tế, một số trường vẫn để xảy ra mâu thuẫn về quyền lợi, nảy sinh mất đoàn kết. Một số trường, các nhà đầu tư tài chính thuần túy nắm quyền làm chủ hoàn toàn; các nhà giáo, nhà khoa học trở thành người làm thuê.
Bên cạnh đó, nhiều trường chưa quan tâm đúng mức đến xây dựng và phát triển đội ngũ giảng viên, chưa đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, chất lượng đào tạo còn hạn chế, chưa tạo được uy tín trong xã hội. Cá biệt, có một số trường, nội bộ mất đoàn kết kéo dài, làm mất môi trường sư phạm.
GS Trần Hồng Quân nhận định: “Sau hơn 20 năm xây dựng và phát triển, các trường ĐH, CĐ ngoài công lập đã đóng góp đáng kể cho nền giáo dục nước nhà, cùng gánh một phần tải trọng với hệ thống trường công. Dù mang mới sứ mệnh to lớn là vậy, thế nhưng đến nay các trường này vẫn chưa được cơ quan quản lý quan tâm đúng mức, xã hội vui vẻ thừa nhận”.
Cơ chế nhiều bất cập
Bên cạnh đó, các đại biểu cũng cho rằng khó khăn về vấn đề tuyển sinh và phát triển hệ thống đại học, cao đẳng ngoài công lập còn do nguyên nhân khách quan từ cơ chế, chính sách của Bộ GD - ĐT.
GS Trần Hữu Nghị, Hiệu trưởng ĐH Dân lập Hải Phòng, cho biết: “Bộ GD - ĐT “một cửa” nhưng… nhiều khóa. Chúng tôi chờ tự chủ, rồi chờ khảo sát, đánh giá rất lâu. Chưa bao giờ tôi có cảm giác càng làm càng khó như bây giờ. Trước đây, tất cả cùng xã hội hóa rất hưng phấn nhưng bây giờ chúng tôi như “dân phe phẩy” đi làm, chịu nhiều sức ép”.
GS Hoàng Xuân Sính, Chủ tịch HĐQT ĐH Dân lập Thăng Long, nhấn mạnh chính các quy chế quy định hoạt động và tổ chức các cơ sở giáo dục ngoài công lập cùng với mạng lưới các trường đại học hình thành trong 3 năm gần đây đã gây cản trở nhiều cho việc phát triển mô hình này.
Vị lãnh đạo này thắc mắc: “Theo Luật Giáo dục ĐH vừa có hiệu lực, HĐQT các trường ngoài công lập phải có thêm thành viên mới, đó là người đại diện cho chính quyền địa phương nơi trường đặt trụ sở. Theo Bộ trưởng GD - ĐT, người này có mặt trong HĐQT để trông nom tài sản chung của trường nhưng người này ở cấp nào, phường, quận hay tỉnh, thành, có am hiểu gì về giáo dục không?”.
Trước những bức xúc của đại diện các trường ngoài công lập, Thứ trưởng Bộ GD - ĐT Bùi Văn Ga cho biết sắp tới đây, theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, sau hội nghị tổng kết này, Bộ GD - ĐT sẽ trình Chính phủ cơ chế chính sách để tạo điều kiện phát triển cho các trường.
Tuy nhiên, ông Ga cũng cho rằng có ba vấn đề lớn của các trường ngoài công lập nên bàn thảo và đưa ra phương pháp xử lý tập trung, đó là cơ chế chính sách, vấn đề tuyển sinh và việc xác định chiến lược để phát triển bền vững. Khó khăn trước mắt và vấn đề lớn nhất của các trường ngoài công lập hiện nay là việc tuyển sinh. Bởi nếu không giải quyết được bài toán này sẽ rất khó khăn trong hoạt động.
Theo Thứ trưởng Bùi Văn Ga, Bộ GD - ĐT đã lắng nghe ý kiến Hiệp hội các trường ĐH, CĐ ngoài công lập và có điều chỉnh để số lượng thí sinh trên điểm sàn dồi dào hơn nhằm tạo nguồn tuyển cho các trường nhưng nhiều trường vẫn khó khăn. Điều đó cho thấy không phải vì vấn đề học phí mà vì chất lượng. Vì vậy, các trường cần phân tích cụ thể nguyên nhân xuất phát từ đâu.
Theo Tri Thức

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bạn có hài lòng với cuộc sống?

Trước khi gặp cô bé vào chiều hôm nay, tôi đã mua sẵn cho mình 3 vỉ thuốc ngủ để tự tử.
Khi mọi người được hỏi rằng: “Bạn có thật sự hài lòng về cuộc sống của chính mình chưa?”, đa phần câu trả lời mà tôi nhận được là: “Chưa, tôi không thấy hài lòng, và không mãn nguyện với còn sống hiện tại chút nào. Tôi muốn giàu có hơn, thông minh hơn. Xinh đẹp hơn, bla bla, bla… hơn. Nhưng cũng đừng nên trách họ là tham lam bởi vì bản chất của con người vốn dĩ là luôn muốn những điều tốt nhất thuộc về mình. Còn một số ít câu trả lời còn lại là: “Có, tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại này, đối với tôi như vầy là quá đủ, tôi không cần thêm gì nữa!”. Mong mọi người cũng đừng nên chê bai rằng họ không có chí tiến thủ, không biết vươn lên, chỉ biết sống “an phận thủ thường”. Bởi vì bạn đâu biết rằng họ đã phải trả qua những gì. Có lẽ họ từng bị mất những thứ mà họ yêu quý mà trước kia họ cho là những điều bình thường, đến khi mất rồi họ mới biết trân trọng.
Riêng đối với tôi thì câu trả lời chắc chắn là không hài lòng với cuộc sống mình đang có. Thậm chí tôi còn ghét cay ghét đắng cái cuộc sống hiện tại này. Phần lớn thời gian tôi đều dành ngồi than trách, đổ lỗi cho số phận, cho ông trời, cho cha mẹ. Trong đầu tôi lúc nào cũng đặt ra một dấu chấm hỏi lớn rằng tại sao tôi sinh ra là luôn thua kém mọi người, luôn thiết thòi về mọi mặt. Tôi luôn muốn mình trở nên xinh đẹp để mỗi nơi tôi đi qua mọi người đều phải ngước nhìn và tấm tắc khen ngợi tôi, tôi muốn mình thông minh, luôn đứng nhất trường, tôi muốn gia đình mình giàu có và tôi luôn được đối xử như một nàng tiểu thư. Tôi còn muốn cha mẹ tôi sang trọng hơn, là những người trí thức làm quan to, chức cao để bạn bè phải ngưỡng mộ. Nhưng những ước muốn vừa kể trên của tôi chẳng còn ý nghĩa gì và thậm chí là vô cùng tầm thường khi tôi gặp một cô bé.
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang lang thang trên đường, người mệt mỏi, bụng cồn cào đói vì cả ngày học ở trường, rồi lại phải học thêm. Tôi đang lê từng bước mệt nhọc và nặng nề ra bãi giữ xe thì chợt thấy một cô bé dáng người nhỏ nhắn tầm 7-8 tuổi, trong tay cầm một xấp vé số đang ngồi ôm mặt khóc ở vỉa hè. Xung quanh lúc này trời đã nhá nhem tối, đường phố cũng đã lên đèn, mọi người đông đúc, bận rộn, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng không ai để ý đến cô bé. Những con gió lạnh như cắt da cắt thịt chợt ùa qua làm tôi dụng cả tóc gáy. Thế rồi tôi tiến lại gần em và hỏi:
- Nè nhỏ sao khóc vậy Mặc dù tôi đã biết câu trả lời rồi nhưng tôi vẫn cố hỏi, lạ thật. Nhỏ ngẩng đầu lên, giọng thiều thào:
 -Em bán không hết vé số, tối nay má con em phải nhịn đói nữa rồi!
- Thế mẹ em đâu mà để em bán một mình vậy? Tôi hỏi.
Cô bé đã thôi khóc nhưng vẫn còn thút thít kể:
- Hồi trước má và em cùng đi bán…hu..nhưng từ khi..hu...má bệnh chỉ còn em bán thôi..hức…Mọi người nói má bị bệnh  ết” gì đó nên ai cũng xa lánh và ghét má hu...hu...con em. Mấy bác trong xóm không cho các bạn chơi cùng với em..hức..…em buồn lắm chị ơi!
Nghe cô bé nói đến đây tôi đã hiểu, tội cho cô bé còn quá nhỏ và ngây thơ vẫn chưa hiểu hết những gì mọi người nói. Nhưng có khi như vậy vẫn còn tốt hơn.Tôi nói:
- Thôi ! đưa đây, chị mua hết cho!
Mắt cô bé phút chốc bừng sáng nhưng ngay lập tức khựng lại:
- Nhưng vé số chiều xổ hết rồi mà chị, chị mua vì tội nghiệp em phải hông?
Tôi bối rối không biết trả lời làm sao, liền chống chế:
- Ừ thì chị thích mua vé số để sưu tầm mà, đó là sở thích của chị đó nhóc!
Tôi nghĩ bụng viện lí do này không biết cô bé khó tin không ta. Bé con liền gặng hỏi tôi một lần nữa:
Thiệt hả chị?
Tôi gật đầu:
Ừ, thật mà thôi đưa vé số cho chị đi!
Khi bé con nhận được tiền từ tay tôi, nó vội cảm ơn rồi nhanh chóng mất hút vào con hẻm nhỏ trong khi tôi cứ đứng ngớ người ra. Chắc có lẽ khi các bạn đọc đến đây thì nghĩ rằng tôi đã làm một việc tốt là giúp đỡ cô bé. Nhưng không , các bạn đã lầm chính cô bé - thiên thần nhỏ ấy - đã giúp tôi thì đúng hơn. Thiên thần ấy đã cứu tôi khỏi cái chết. Bởi vì trước khi gặp cô bé vào chiều hôm nay, thì tôi đã mua sẵn cho mình 3 vỉ thuốc ngủ để tự tử. Tôi đã quá mệt mỏi, tuyệt vọng và chán chường với cuộc sống này. Tôi luôn cảm thấy có một điều gì đó luôn bất công với mình. Nhưng giờ đây tôi đã suy nghĩ khác. Có lẽ tôi không giàu có nhưng vẫn có một ngôi nhà để ở, để che nắng, che mưa. Tôi không được ăn sơn hào hải vị nhưng không đến nỗi phải nhịn đói. Tôi không xinh đẹp nhưng vẫn mừng thay vì mình còn lành lặn. Và một điều đặc biệt là tôi vẫn còn CÓ CHA MẸ luôn yêu thương, quan tâm và luôn bên tôi dù mọi người trên thế giới này có ghét bỏ, quay lưng đi với tôi. Tôi muốn hét lên rằng: TÔI YÊU SAO CUỘC ĐỜI NÀY QUÁ!
Tôi nhanh chóng đạp xe về nhà, nơi đó có cha mẹ tôi đang chờ cơm. Tôi đạp thật nhanh, đạp như chua từng đạp. Thường ngày tôi ghét chiếc xe cọc cạch và “cùi bắp”này lắm nhưng sao hôm nay tôi yêu quý nó biết bao. Cha mẹ ơi! Chờ con nhé, con đang về đây!
Bạn biết đấy, hài lòng hay không hài lòng với cuộc sống này đó là suy nghĩ và quyết định của chính bản thật bạn. Nhưng mong rằng các bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày mà ta có được. Tin tôi đi, khi mọi thứ mà bạn xem thường ngày hôm nay đến khi nó mất rồi bạn mới biết nó quý giá và quan trọng biết nhường nào!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thất bại không có nghĩa là chấm hết!

Ai sống trên đời cũng mong muốn mình luôn luôn thành công trong mọi việc, nhưng đời không như mơ, ai cũng có lúc thất bại nhục nhã, ê trề! Có lúc tôi tưởng chừng như cả thế giới quay lại với tôi: bạn bè, gia đình, những người thân yêu của tôi. Đó là khi tôi bị trượt đại học.
Bạn biết không? Tôi đã từng học chuyên ba năm với những thành tích đáng nể: Đạt giải ba học sinh giỏi cấp tỉnh, giải nhất học sinh giỏi cấp quốc gia môn Địa nhưng phải chăng vì sự chủ quan của mình mà tôi đã đánh mất cơ hội bước vào cánh cửa đại học. Chính vì sự tự kiêu không đáng có mà tôi đã phải chấp nhận thất bại đầu đời của mình đó là không đỗ đại học.
Tôi đã từng là niềm hi vọng của gia đình, dòng họ nhưng giờ đây tôi đã làm họ thất vọng. Nỗi ân hận, sự dạy vò đã xâm chiếm lấy tâm hồn bé nhỏ ngây thơ của cô thiếu nữ 18 tuổi. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều bởi dư luận xã hội, bởi sự soi mói của mọi người, Bố không quan tâm tôi, mẹ cũng lắc đầu chán nản.Tôi không dám bước chân ra khỏi nhà để đối mặt với mọi người. Tôi sợ. Lúc này chỉ còn mình tôi lạc lõng giữa đêm tối không người chia sẻ an ủi.

Nhưng chính vào lúc này tôi nhận ra một điều: mình phải tự cứu sống lấy chính bản thân mình, giúp mình thoát khỏi thất bại. Tôi kìm nén nước mắt, quên đi nỗi đau của cuộc đời mình để bước ra ánh sáng. Đó chính là thứ ánh sáng của hi vọng ước mơ hoài bão của bản thân. Tôi đã nguyện vọng sang trường khác, không phải trường mà tôi từng mơ ước.
 
Đây chính là thời điểm tôi khát khao, hi vọng cháy bỏng bởi nếu quyết tâm, thành công sẽ ở trong tầm tay bạn. Đối với những con người luôn cháy hết mình với hoài bão của mình thì không gì là không thể. Niềm tin sẽ thôi thúc bạn phấn đấu dù có khó khăn vì tuổi trẻ luôn tràn đầy sức sống.
 
Thất bại đó không thể đánh gục bản năng muốn được làm, cống hiến của bạn mà nó chỉ là thành công bị trì hoãn mà thôi. Bạn đừng bao giờ nói mình muốn gục ngã trước số phận khi bạn chưa cố gắng hết sức.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Nữ sinh Hà Thành duyên dáng

Nhiều gương mặt nổi bật tại vòng sơ khảo cuộc thi “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng VMU 2013” tại Hà Nội.
Trong số đó, có không ít các thí sinh đã từng thi và đạt giải trong các cuộc thi Miss ở các trường đại học.
Đáng chú ý là thí sinh Phạm Thùy Dương (SBD 207), sinh viên năm 4 Đại học Kinh tế Quốc dân, từng đạt giải Á khôi 1 trong cuộc thi Imiss Thăng Long năm 2012 đã được đặc cách vào thẳng vòng bán kết khu vực miền Bắc. Bạn Phạm Thùy Dương chia sẻ: “Đây là cuộc thi có quy mô lớn nên em rất háo hức vì em sẽ có cơ hội gặp gỡ, giao lưu với nhiều bạn và khẳng định mình trong sân chơi lớn hơn. Tuy nhiên, các bạn tham dự lần này ai trông cũng rất xinh xắn và tài năng, mặc dù vậy mỗi người đều có thế mạnh riêng của mình nên em sẽ cố gắng hết sức để có thể cùng các bạn tạo nên một sân chơi ý nghĩa dành cho sinh viên”.
Đến với cuộc thi, Phạm Thùy Dương hy vọng mình sẽ lọt vào top 3, được tham gia chuyến đi ra thăm Trường Sa vào năm 2014 do Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tổ chức.
Bên cạnh Thùy Dương, một số gương mặt quen thuộc khác từng thi và đạt giải trong các cuộc thi Miss ởcác trường đại học cũng đã tham gia vòng sơ khảo “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng VMU 2013” tại Hà Nội như:
Thí sinh Phùng Thị Hồng Châm (SBD 62) sinh viên trường Đại học Đại Nam từng đạt giải Á khôi trong cuộc thi Miss Đại Nam năm 2012.
Phùng Thị Hồng Châm
Thí sinh Vũ Thị Ngân (SBD 68) sinh viên trường đại học Tài chính- Quản trị kinh doanh Hưng Yên từng đạt Hoa khôi trong cuộc Miss Tài chính- Quản trị kinh doanh Hưng Yên.
Vũ Thị Ngân
Thí sinh Nguyễn Thị Hằng (SBD 209) sinh viên Học viện Ngân Hàng từng đạt giải nhất trong cuộc thi Miss and Mrs Học viện Ngân Hàng năm 2013.
Nguyễn Thị Hằng
Thí sinh Nguyễn Thu Thủy (SBD 167) sinh viên trường đại học Công Đoàn từng đạt giải Miss ảnh trong cuộc thi Miss Công đoàn năm 2012.
Nguyễn Thu Thủy
Cùng xem thêm hình ảnh một số thí sinh khác tại vòng sơ khảo “Nữ sinh viên Việt Nam duyên dáng 2013” tại Hà Nội :

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS